Trở về nhà sau buổi tốt tập luyện mệt nhưng vô cùng thích thú trước khi chính thức bước vào giải. Cảm ơn các chị e đã luôn cố gắng tập luyện, cảm ơn các zai Lịch Sử đã không quản mệt mỏi, đường xá xa xôi nhưng gần 1km để đến tập luyện cùng chị e. Cảm ơn thầy Nhật Linh, e sẽ thử tin tưởng thầy 1 lần xem sao :3 ( Thánh phán mà lại ).
Nhớ lại quãng thời gian hơn 1 năm về trước, bước vô cánh cổng trường ĐH, cứ ngỡ rằng sẽ có 1 cuộc sống mới, một chân trời mới mở ra. OMG !!! Đúng là đời không như mơ, trường gì mà đi đâu cũng toàn gái là gái, con trai gì mà có thể ngồi cả buổi ôm mấy cái quyển sách to, dày sụ, cũ kĩ trên thư viện. Haizzz.... trước h toàn chơi cùng con trai, h thì chả biết làm tnao cả.chÁnhọc hành, áp lực thi cử, áp lực từ gia đình, kỳ vọng của bố mẹ, quan trọng nhất bản tính ham chơi, con bé đã không còn là chính mình, sống mà chả biết mình thích gì, ước mơ gì. Có lẽ từ lúc vào ĐH, nó đã không có được 1 niềm vui gọi là thực sự đi............ Oà òa...... :'( :'( :'(
Vui mừng quá khi trường tổ chức bóng đá, phải thế chứ, ít ra nó đã tìm được 1 thứ mà cho nó cảm giác hạnh phúc, tự hào vì Nhân Văn. Đúng là chỉ có đá bóng nó mới được trở lại là chính mình, lấy lại cái tôi mà nó đã đánh mất kể từ khi rời cấp 3.
Bước vào giải vs tư cách ĐKVĐ, cơ mà lứa cầu thủ mà vô địch 2 năm trước nay còn đúng 1 ng, thay máu toàn bộ luôn mà :P . Áp lực dành cho nó cũng như cả đội không hề nhỏ, chưa kể đội lại k có t,gian tập luyện nhiều như những khoa khác, và cũng k đk đầu tư nhiều, nhưng không sao, rồi thì mọi thứ sẽ ổn.
SẼ KHÔNG đặt nặng cho mình mục tiêu vô địch, tuy nhiên sẽ chiến đấu hết mình vì khát khao vô địch. Năm nay minh gặp quá nhiều may mắn, hy vọng diều đó sẽ tiếp tục kéo dài trong giải đấu này.
Tôi muốn nói: tôi hạnh phúc, tôi vui, vì được là chính tôi, được sống vs đam mê, sở thích của tôi. Thanskiu so much !!!! Lịch sử sẽ tỏa sáng. Oh yeah !!!!



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét